Tụi anh chưa từng lớn tiếng với khách. Cũng chưa từng nghĩ mình hơn ai chỉ vì cắt tóc giỏi hơn một chút. Không phải vì tụi anh hay ho gì. Mà vì tụi anh thấy quá nhiều người giỏi – rồi ngã. Không ngã vì nghề, mà ngã vì cái “tôi” của chính họ.

Làm nghề lâu, tụi anh hiểu một điều: tay kéo sắc đến đâu cũng không cắt được bản ngã. Nó nằm trong mình, im lặng. Đôi khi, chính lời khen mới là thứ mài nó bén hơn. Người ta dễ giữ mình khi còn là thằng thợ mới. Nhưng khi bắt đầu có tiếng, có khách chờ, có người giới thiệu – thì dễ lắm, cái đầu bắt đầu ngẩng cao lên một chút.

Tụi anh không đi đường đó. Không vì khôn, mà vì đã chứng kiến quá nhiều. Những người thợ một thời được tung hô, giờ lại không còn ai nhắc đến. Không vì tay nghề xuống, mà vì cách sống không còn giữ được sự mềm của người làm nghề. Nghề này, làm tới đâu cũng được. Nhưng cách mình đối đãi với khách, với người trong tiệm, với chính mình – mới là thứ cho mình ở lại lâu.

Tụi anh vẫn tin: giỏi là thứ cần có. Nhưng khiêm là thứ cần giữ. Không phải khiêm để người ta thương, mà khiêm để chính mình không lạc. Càng làm lâu, càng thấy: một người thợ không cần nổi bật. Chỉ cần có mặt, đúng lúc, làm cho chắc – rồi lui về. Như kéo lướt qua tóc – không tiếng, nhưng để lại nếp.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *