Có người cắt vài tháng rồi bỏ. Có người đi học nghề khác.

Nghề này không giữ ai lại bằng tiếng vỗ tay hay danh tiếng.
Nó chỉ giữ được những ai… chịu được cái nhọc đều đều mỗi ngày.
Chịu được chuyện đứng 8 tiếng mà chỉ uống một ly nước.
Chịu được những cái lưng cúi lâu, cổ tay mỏi, và khách thì không phải lúc nào cũng vui vẻ.

Có người học một khóa xong rồi đi làm nail.
Có người bỏ giữa chừng vì không chịu được cảnh tóc vương đầy áo.
Có người đứng tiệm hai tháng rồi quay về làm văn phòng – bảo là… cần một chỗ “sạch sẽ” hơn.

Cũng đúng.
Vì không phải ai cũng sinh ra để ngồi xuống, cầm kéo và lặng lẽ thay đổi diện mạo cho ai đó.
Không phải ai cũng kiên nhẫn lau từng sợi tóc rơi, chỉnh từng đường viền sát gáy.

Nghề không trách.
Chỉ là… ai thật sự thấy mình cần cái nghề này,
thì sẽ ở lại.

Không vì giấc mơ to,
chỉ vì mỗi sáng mở tiệm,
được đứng đó – thấy mình vẫn có ích.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *