Có cây kéo đã theo suốt 5 năm. Không phải loại đắt nhất, cũng không còn bén như thuở đầu. Nhưng chưa từng nghĩ đến chuyện đổi.
Tay đã quen với độ nặng của nó, với cái khấc nhỏ nơi cán – mỗi lần bóp là biết phải dừng ở đâu để lưỡi không trượt. Nghe tiếng lách cách rất khẽ cũng biết – hôm nay tay mình có run không.
Có lần rớt xuống đất – mẻ. Có lần cắt trúng tay – rướm máu. Nhưng đều là lỗi mình, không phải kéo. Mang đi mài lại – rồi tiếp tục dùng.
Nhiều người thợ thích thử kéo mới, sắc hơn, nhẹ tay hơn. Mình thì không. Không phải vì ngại thay đổi – mà vì thấy điều gì đã hợp tay, hợp nghề… thì giữ.
Một cây kéo không nói được gì. Nhưng nếu đã cùng mình đi qua từng form đầu, từng lớp tóc, từng buổi đứng từ sáng đến tối – thì tự nhiên nó có tiếng nói riêng. Nhẹ thôi. Nhưng đủ để nhắc rằng: mình đã lớn lên cùng nó.
Không phải kỷ niệm. Cũng không phải thói quen. Chỉ là – với người làm nghề lâu, có những thứ đã nằm trong tay thì không cần đổi, vì đổi rồi… không còn là mình nữa.


Để lại một bình luận