Cắt tóc cho đàn ông, đôi khi không nằm ở việc làm gì – mà là biết khi nào không cần làm gì nữa.

Có mấy anh vào tiệm, tóc dày, phồng, mới nhìn tưởng phải tỉa thật nhiều. Nhưng cầm kéo lên rồi mới thấy – không phải chỗ nào dày cũng nên tỉa. Có chỗ phải giữ. Có chỗ chỉ cần chạm nhẹ, đuổi khối cho mượt là đủ.

Tóc rơi như nước – nếu mình cắt mà nó không rơi đúng hướng, thì có tỉa bao nhiêu cũng không nằm. Lúc đó không phải kỹ thuật sai, mà là mình chưa hiểu được cái cách tóc nó sống.

Tụi anh dùng kéo thường, kéo tỉa, point-cut – mỗi thứ có chỗ của nó. Kéo tỉa không phải để “làm nhẹ” cho khách thấy mỏng đi. Dùng để phá bớt khối, để tóc có không gian mà nằm. Point-cut thì để làm mềm đường cắt, không cho nó gắt quá – nhất là những người tóc cứng, mà vẫn muốn kiểu tự nhiên.

Người cắt giỏi là người không bị lệ thuộc vào kỹ thuật nào cả. Không bị dính vào thói quen. Không thấy tóc phồng là auto tỉa. Không thấy mỏng là phải giữ.

Vì đôi khi, điều tóc cần – chỉ là một đường kéo đúng lúc, rồi thôi. Không hơn. Không diễn. Không cố.

Mấy thứ như layer hay texture – nghe có vẻ kỹ thuật, nhưng thực ra là cảm nhận. Và tụi anh tin, muốn cảm được – thì phải cắt nhiều, sai nhiều, rồi mới biết: đâu là lúc nên cắt thêm, và đâu là lúc nên để yên.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *