Không có con số cụ thể. Không ai nói trước được bao nhiêu ngày, bao nhiêu đầu cắt thì hết run. Có người một tháng là đỡ. Có người phải cắt đến đầu thứ ba mươi, tay mới bắt đầu quen. Nhưng ai cũng giống nhau ở điểm này: lúc mới cầm máy, đều run cả.
Máy cạo không nhẹ. Tiếng ồn sát tai. Cầm lược chưa đúng, đặt máy chưa chắc, nhìn đường fade mà không thấy được chỗ cần đều. Cắt xong một bên, ngồi thở như vừa đi bộ về từ chợ xa. Cái run đó không phải vì yếu tay – mà vì chưa tin tay mình.
Học fade không chỉ học kỹ thuật. Còn là học cách giữ nhịp, giữ bình tĩnh, giữ mắt cho tỉnh và tay cho chắc. Em không cần cắt đẹp liền. Em chỉ cần cắt đúng, cắt kỹ, cắt đều mỗi ngày. Dần dần, sẽ tới lúc em không còn sợ khách yêu cầu fade nữa – mà thấy hứng thú. Lúc đó, tay không còn run. Mắt không còn lúng túng. Và fade, từ thứ khó nhất, lại thành chỗ để em thể hiện sự chắc chắn của mình.
Nên đừng hỏi “bao lâu”. Hỏi “mỗi ngày có đang làm đủ chưa?”. Vì tay chỉ hết run khi em ngừng cắt vì sợ – và bắt đầu cắt vì đã tin.


Để lại một bình luận