Có những người đàn ông rời quê lên Sài Gòn lập nghiệp khi còn rất trẻ. Mười tám tuổi, tay còn mùi phấn bảng đã thôi học sớm. Hai mươi lăm tuổi, sáng mặc áo sơ mi đi làm, tối chạy thêm vài cuốc xe để đủ tiền phòng trọ. Ba mươi tuổi, nhìn ngoài tưởng đã ổn, mà trong lòng vẫn chật chội những câu hỏi chưa có lời đáp.
Cuộc sống ở Sài Gòn không hỏi anh bao nhiêu tuổi. Chỉ hỏi anh chịu được bao lâu.
Có cậu thanh niên bưng bê quán ăn từ sáng tới khuya, lưng áo lúc nào cũng ướt – một kiểu người trẻ bươn trải nơi thành phố lớn. Có anh văn phòng ban ngày gõ máy lạnh lùng, tối thay áo khoác chạy ship – đúng nghĩa làm thêm kiếm thu nhập ở Sài Gòn. Có người bán trái cây, bán hoa, rao giọng khàn giữa ngã tư – những mảnh đời trong nhịp sống Sài Gòn hối hả. Có người đứng đầu một công ty, trông uy nghi giữa văn phòng sáng đèn – nhưng phía sau là áp lực đàn ông tuổi 30 mà không ai thấy.
Gánh vác không tên.
Không ai trao huân chương.
Không ai vỗ tay.
Chỉ là tiền phòng cuối tháng.
Là bữa cơm gửi về quê.
Là nỗi trăn trở của đàn ông chưa vợ tuổi 30.
Là những câu hỏi về tương lai trong hành trình lập nghiệp ở Sài Gòn.
Sài Gòn rộng.
Nhưng nhiều đêm, ai cũng thấy mình nhỏ lại.
————
Có một người đàn ông ngoài ba mươi, mang theo những áp lực đàn ông tuổi 30 như bao người khác. Anh vào nghề đã hơn 12 năm. Từ lúc còn là cậu học việc đứng sau lưng thầy, quyét từng sợi tóc rơi, nghe từng lời chỉnh sửa. Lớn lên cùng tiếng kéo, cùng mùi tóc mới cắt. Thanh xuân của anh gắn với những người thầy nghiêm khắc, những người anh em cùng nghề, những ngày vừa làm vừa học cách làm người.
Tiền ba mẹ cho đi học – anh mang theo trong từng lần cầm kéo. Những năm tháng bươn trải để có tiền cưới vợ – anh đặt vào từng góc tiệm. Những đêm làm chủ mà không ngủ được – vì còn lương nhân viên, còn tiền mặt bằng, còn trách nhiệm với gia đình – tất cả nằm lại sau cánh cửa.
Với anh, Hidden Root không chỉ là một tiệm.
Nó là phần đời được gom lại.
Không phải để phô trương.
Chỉ để giữ.
Giữa rất nhiều lựa chọn, anh chọn mở một tiệm cắt tóc nam Bình Thạnh yên tĩnh. Một tiệm barber Bình Thạnh không chạy theo ồn ào. Không cố thành điểm check-in. Chỉ là nơi người đàn ông bước vào, ngồi xuống, và thấy mình không cần phải gồng thêm nữa – một tiệm tóc nam yên tĩnh ở Bình Thạnh dành cho những người đã đi qua đủ nhiều.
Hidden Root không phải giấc mơ lớn.
Nó là bầu trời nhiệt huyết còn sót lại sau từng ấy năm làm nghề.


Để lại một bình luận